Bạn thơ viết tặng:
Tuấn Phong xin chân thành cảm ơn Bạn Nguyễn Sĩ Lương đã
viết tặng bài Cảm nhận cho tập thơ LỖI HẸN MỘT LỜI YÊU
của Tuấn Phong.
![alt src=http://i576.photobucket.com/albums/ss205/phongdt44/3.jpg?t=1302613959]()
![alt src=http://i576.photobucket.com/albums/ss205/phongdt44/loihen3.jpg?t=1302613998]()
Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc xa gần bài viết :
Cảm nhận tập thơ
“LỖI HẸN MỘT LỜI YÊU” của Tuấn Phong
(Em Nguyễn Sĩ Lương viết tặng)
Tình yêu là đề tài muôn thủa mãi mải không khô cạn . Tinh
yêu không giới hạn tuổi tác, không giới hạn bởi không gian
và thời gian, tình yêu làm cho nhân loại gần gủi nhau hơn,
rộng lượng hơn, thương yêu nhau hơn .
Khi bàn về thơ Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên viết : mai sau và
mãi mãi chỉ còn lại thơ anh Hàn thôi . Có lẽ thơ Hàn Mặc Tử là
tình yêu bất tử .Với nguồn cảm hứng bất tử ấy đã giúp nhiều
nhà thơ đứng dậy trên thi đàn thi ca .
Anh Đặng Tuấn Phong với tập thơ LỖI HẸN MỘT LỜI YÊU, là
một chùm thơ tình đã để lại cho người đọc cảm nhận nhiều
cung bậc tình cảm sâu lắng .
Đọc :"LỖI HEN MỘT LỜI YÊU " gồm 101 bài, mang 101 màu
sắc khác nhau về tình yêu . Ở các gam màu khác nhau ấy,
anh Tuấn Phong đã để lại trong lòng người đọc những suy
tư, những trăn trở, những cảm nhận giây phút nồng nàn của
tình yêu ở các cung bậc khác nhau, không gian và thời gian
khác nhau. Ai đã từng làm thơ sẽ có sự thông càm sâu sắc với
nhà thơ .
Tôi còn nhớ có nhận định rằng : Nhà thơ là nông dân , suy cho
cùng không sai tí nào cả . Để có được một bài thơ không phải
chỉ Thiên phú cho năng khiếu là đươc, người làm thơ có khi
một câu, một chữ phải thay đổi mấy chục lần khi đọc nghe ra
mới trôi chảy.
Từ đó để có được 101 bài thơ tôi đánh giá công sức rất lớn
của nhà thơ . Cầm tập thơ nâng niu tôi hình dung biết bao
đêm anh đã thức, đã trở trăn từng con chữ, phải chăng:
“Tóc bạc rồi vẫn thích viết thơ yêu" đã làm anh quên đi cái
mệt mỏi của tuổi cao để hăng say cặm cụi viết.
Đọc "Viết thơ yêu" ta thấy ta như trẻ lại , "chít chát hẹn hò
lên mạng gọi em ơi" rất trẻ, rất thanh niên và thực sự anh đã
tìm được “giây phút chia xa khắc khoải ... ánh sao rơi"
Thơ làm cho người ta vui, làm cho người ta buồn, thơ đưa
hồn người đến bến bờ hạnh phúc. Có những khi chỉ là khoảnh
khắc mong manh "Dại khờ - say mắt lá ..." Nhưng nó lại là
dấu ấn của thời gian .
Đọc thơ anh Tuấn Phong là thơ từ tiếng lòng thao thức của
anh , nên dễ chấp nhận, thơ anh không kén khách, dễ hiểu .
Có nhiều ý kiến cho rằng thơ phải trừu tượng, phải khó hiểu
mới hay . Tôi suy nghĩ không hoàn toàn như vậy.
Cái hay của bài thơ là truyền tải được thông điệp cần truyền
tải, chứ đọc xong thơ, người đọc chẳng hiểu được điều gì mà
nói là hay thì có lẽ khó chấp nhận . "Đã lâu rồi không còn
tiếng leng keng!", Thế đó thơ anh bình dị, ta nghe như nói
chuyện vậy, nhưng không thể nói “leng keng" là không hay.
Từ láy này đã gợi lại rõ nét của môt thời lịch sử tàu điện Hà
Nội, ai chẳng bồi hồi . Rõ ràng không cầu kỳ, không trừu
tượng mà vẫn đủ sức rung cảm tâm hồn, nhớ về một âm
thanh quen thuộc giục công nhân vào xưởng , gọi những
gánh hàng ra chợ sớm.
Anh Tuấn Phong trong những bài thơ gần đây đã hòa
nhịp với dòng thơ hiện đại thể hiện nhiều cách viết cách tân,
không rập khuôn công thức nên thơ anh không bị gò bó ,
thoáng hơn ... Anh đã vận dụng và biến hóa sáng tạo thể
thơ tám chữ bốn câu, để thường xuyên có thể thay đổi theo
cảm xúc kéo dài ra hoặc thu gọn lại theo phong cách thơ hiện
đại :
Đường cổ ngư lồng lộng gió Hồ tây
Dốc Yên phụ chia tay... đi vào nổi nhớ ( 9 chữ )
Do cách viết thoáng nên hai bài thơ có cùng tựa đề như
nhau nhưng khi đọc không cảm thấy trùng lặp , vẫn cảm
thấy mới mẻ .
Khi bàn về người làm thơ nhà thơ Xuân Diệu viết :
“Là thi sĩ nghĩa là ru với gió ,
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
Để tâm hồn ràng buộc bởi muôn dây ...”
Đã mang lấy nghiệp làm thi sĩ là mang theo kiếp đa đoan, là lẽ
thường tình. Tâm hồn thi sĩ dễ xúc động, dễ đồng cảm với cái
thiện với chân lí, và thiên nhiên
Màn sương buông , nỗi sầu vương chợt đến
Hồn bâng khuâng xao xuyến nghĩ về em
(Đêm vắng em )
Một sự đồng cảm của một buổi gặp gỡ, một ánh mắt trao
nhau, hay chỉ là một thoáng yêu thương cũng đủ làm cho
hồn thi sĩ rung động, xao xuyến là vậy đó, đa tình là vậy đó,
nhưng là đa tình đáng thương đáng yêu. Và có lẽ không có
nhà thơ nào có cá biệt
“Đêm đón xuân vắng nhau sao ngủ được
Nhắn tin về gửi gió... khẽ hôn em”
Cũng là lãng mạn đấy nhưng quả thật rất đáng yêu chỉ có
chút tình gửi gió , chút tình gửi mây nó vừa rất ảo nhưng
cũng rất thực .đó cũng là nét riêng của Tuấn Phong hoặc
nói lãng mạn theo cách Tuấn phong
“Trên trời pháo nổ xòe muôn sắc
Dưới đất : chụm đầu ta với ta”
(xem pháo hoa )
Xuyên suốt thơ Tuấn Phong ta thấy thơ anh không ốn ào,
không dẫm chân hô khẩu hiệu nhưng không hề bi lụy, với
nghệ thuật viết thì phương pháp này quả rất khó thành
công, rất khó đặt được dấu ấn vào lòng người, nhưng
ngẫm câu thơ :
“Tiếng mưa duyên nợ vơi đầy
Giot buồn sâu nặng , giọt say ngọt ngào”
(Tiếng mưa rơi )
Ta thấy nó vẫn râm ran mãi trong đầu sau khi đọc xong ,
thật sâu lắng!
Nhiều nhà thơ, nhà bình luận khi bàn về thơ đều cho rằng
thơ phải buồn, phải não nề, phải rát lòng mới hay, mới có sức
truyền cảm. Thơ Tuấn Phong củng buồn đấy nhưng không bi
lụy mà vẫn dạt dào men thơ:
Ánh sao mờ ...xa tít
Lóe tia buôn
Nhớ Hà nội và em .....
Hoặc
... anh nghe rồi tiếng gọi của tháng năm
“Tiếng ếch kêu om om
Cua bồng con đứng đợi " (tiếng gọi tháng năm )
Anh Tuấn Phong rất chu đáo trong cách viết , cách nghĩ :
"ngọt ngào thơm mùi ngai ngái mạ non ". Nếu ở câu thơ này
mà khen thơm mùi mạ non thì thật sáo rỗng, mạ non không
những không thơm mà còn phảng phất mùi bùn đất, khen mạ
non thơm sẽ trở nên lố bịch, nhưng anh Tuấn Phong chỉ thêm
"ngai ngái " ta lại dễ chấp nhân mà còn thấy đáng yêu hơn,
và có như vậy câu thơ mới thật và hồn nhiên .
"Tay em vón cho thời gian tụ lại " có khi chỉ một từ mà cho ta
cả môt cái nhìn tổng thể - "vón" thể hiện sự chắt chiu qúy
trọng, câu thơ trở nên giá trị hơn nhiều, thật hơn nhiều, một
cách viêt không uốn éo, rất hồn nhiên, tránh được "Cây
thẳng quá chim không dám đậu". Cái hồn nhiên của thơ
anh còn thể hiện rõ ở sự tuần tự diễn tiến sự việc:
"Anh nghe rồi ......anh đã về .... anh về rồi "
(Tiếng gọi tháng năm )
Thơ Tuấn Phong không ngại khám phá ngôn từ , tuy không
mới nhưng có lẽ ít người dùng “Triều lên ì oạp sóng" hoặc
“cứ dùng dằng thổn thức cuộc đời riêng” (bâng khuâng )
Đọc tâp thơ tình của anh Tuấn phong ta thấy nhà thơ đã
gửi gắm một thời trai trẻ với những tình cảm nồng nàn , tình
yêu con người, tình yêu thiên nhiên. Với những kỷ niệm đẹp,
mối tình đẹp, nhà thơ đã để lại cho đời nhip rung của con tim
mãnh liệt . Qua thơ anh còn có những dấu ấn của lịch sử một
thời của một thế hệ . Cảm ơn nhà thơ Tuấn Phong cho chúng
ta sống lại những giây phút êm đềm hạnh phúc .
Dù sao cũng không thể tránh khỏi những hạn chế , ảnh
hưởng không nhỏ đén tầm cỡ của tập thơ:
- Theo em anh xét lại cách biên tập : Thơ tình có lẽ nên
chọn phông chữ mềm hơn , phù hợp hơn .
- Trên mỗi bài thơ nên có hình ảnh phác họa (ví dụ khi
nói về biển nên có hình ảnh đôi trai gái ngồi trên bãi cát nó
sẽ thi vị hơn nhiều
- Trước khi biên tập nên có bản thảo gửi bạn bè , anh
em sẽ có góp ý nhận xét để khi xuất bản có lời bình của
các nhà thơ in chung trong tập thơ thì giá trị của thơ sẽ
nâng tầm lên cao hơn rất nhiều . Vì như anh biết đấy :
Lời bình giống như MC mở lối cho độc giả, mà thường nhà
thơ hiểu nhau hơn độc giả .
Em mạo muội ý kiến vậy có vấn đề gì anh thông cảm,
em rất thật.
Chúc anh vui khỏe
Các bài sau em sẽ tranh thủ góp ý sau
Em Nguyễn Sĩ Lương
Thị trấn Phước Bửu Xuyên mộc . Bà rịa Vũng tàu.
...............................................
VIẾT BỞI Vũ Dương Công :
KHAO KHÁT...TÌNH YÊU
Kính tặng anh Đặng Tuấn Phong
Thuở còn son "Lỗi hẹn một lời yêu"
Nay đã xế chiều lòng "Anh vẫn nhớ"
Ngắm "Biển vào đêm" nhìn "Vầng trăng nhỏ"
Đêm cô đơn ngồi " Viết thơ...yêu"
"Em có nghe" - "Lời tâm sự" - "Biển chiều..."
"Ngọn gió mênh mang" - "Sắc thu màu nhớ"!
Bao "Kỷ niệm xưa"- "Ngọt ngào" dang dở
"Giấc mơ tiên" - "Xao xuyến" - "Bồng bềnh"
Đêm đêm "Tròng trành" trên "Chiếc cầu duyên"
"Ngơ ngẩn với Tiên Sa" - "Bốn mùa khao khát"
Ôn thời dại khờ, thầm trao "Tia mắt"
Tâm hồn lính "Không thể" sống gấp cho nhau
Năm tháng trôi đi vàng úa trầu cau
"Chẳng muốn xa"- một "chút tình trao gửi"
"Gặp em" - "Dù chỉ là mơ" mừng mừng tủi tủi
"Trái tim yêu" say đắm ánh "Trăng cười"
"Hồn quê" nảy "Mầm yêu"- "Rung động" đất trời
"Chưa gặp vẫn say" - "Muôn đời vẫn lạ"
"Thật hay mơ" tô "hồng trên đôi má"
"Giật mình" tỉnh giấc "Luyến tiếc" vô cùng
"Đêm mưa buồn" điểm "Ký ức tuổi hoàng hôn"
Nhớ "Đốm lửa trò yêu" "bông hoa rừng chớm nở"
Gặp giũa thời bom rơi đạn nổ
Hay nàng tiên vẫy "Mảnh dù trắng" dẫn đường...
Chợt nghe "Tiếng chim trong vườn cau" hót vang
"Tình thơ-trăng-biển" hẹn "Chúng mình đón hạ"
Cùng dệt "Tình yêu không lời" mê "Say mắt lá"
"Biển chiều nghiêng" ngả, "loạn nhịp những con tim"
Tuổi "Hoàng hôn" vẫn vững một niềm tin
" Vũ điệu biển xanh" không làm "Tiếng xưa" mờ nhạt
"Chắc em hiểu" em mãi là "Bông hoa đẹp nhất"
Tình thơ yêu chung thủy vẫn khao khát muôn đời!
Thịnh long 9-4-2011
Vũ Dương Công
CLB Thơ Hương Sắc Thịnh Long
...........
* "..." (màu xanh lá cây) là tên 49 bài thơ của TP
trong "Lỗi hẹn một lời yêu"
...................................................
VƯỜN HOA ĐẸP
"Mừng tập thơ (Lỗi hẹn một lời yêu)
của T/G Tuấn Phong"
Như cơm, như nước hàng ngày
Đời người sao thiếu chất say men tình?
Yêu Tổ Quốc, yêu gia đình
Yêu cuộc sống đẹp, yêu mình, yêu ta
Tình yêu đến độ thăng hoa
Trái tim đa cảm bật ra thơ tình
Người phong độ, thơ lung linh
Vút lên vũ trụ là tình trong thơ
Khi gần gũi, khi xa mờ
"Cho nhau nhóm lửa" tình thơ mặn nồng
Chúc mừng bác Đặng Tuấn Phong
Ươm vườn hoa đẹp thỏa mong bao người
Thịnh Long 19-4-2011
Trần Hinh (CLB Thơ HSTL)